Với ngoại hình trông như bước ra từ phim kinh dị, Vurro là một trong những cái tên tài năng bậc nhất trong dàn nghệ sĩ năm nay tại lễ hội năm nay. Chúng tôi đã có một cuộc trò chuyện ngắn với chàng trai sau chiếc mặt nạ trước khi anh chinh phục các khán giả tại Quest Festival 2017.

Xin chào, anh đã từng chơi ở Đông Nam Á bao giờ chưa? Điều gì anh chờ đợi nhất trong lần biểu diễn này?

Xin chào những người bạn Việt Nam! Đây là lần đầu tiên tôi tới châu Á và thật hạnh phúc khi được thấy những cánh rừng xanh cùng con người nơi đây. Tôi rất hào hứng với phần biểu diễn của mình tại một nơi tuyệt vời như Quest, với những nghệ sĩ tài năng, ánh sáng và âm thanh đầy sáng tạo.

Điều mà tôi chờ đợi nhất đó là bước tới lễ hội, gặp gỡ và trò chuyện cùng mọi người, chìm đắm trong văn hoá và để linh hồn của Việt Nam ngập tràn trong trái tim cho tới tận hơi thở cuối cùng của mình.

Ý tưởng về Vurro đến từ đâu và anh có thể chia sẻ câu chuyện đằng sau chiếc đầu lâu bò không?

Tôi sống giữa rừng núi, trong ngôi làng vẻn vẹn 4 nóc nhà tại Ávila trong Sierra de Guadarrama”. Có rất nhiều bò hoang trên cánh đồng. Mỗi buổi sáng thức dậy, tôi trò chuyện và chúng kể cho tôi nghe những điều thông thái. Chúng biết khi nào tuyết rơi, chúng có thể cảm thấy điều đó từ rất xa. Tôi luôn luôn nghĩ là nếu có thể nói thì khả năng cao chúng sẽ thống trị cả thế giới đấy. Nhưng mà chúng chắc chẳng để ý đâu. Tôi học được rất nhiều thứ từ những triết giả này.

Một ngày, tôi dậy sớm hơn bình thường. Lúc đó khoảng 5 rưỡi sáng. Tôi muốn tìm một cái hồ nhỏ ở xa nhà mà mình chưa bao giờ tới. Trời vẫn tối và có tuyết rơi, trong một phút lơ đãng tôi bị lạc. Tôi cố gắng mò mẫm và cảm thấy mình giẫm phải thứ gì đó. Khi nhìn kỹ thì hoá ra đó là một con bò, đúng hơn là những gì còn lại của một con bò với thế giới- một cái sọ. Đó là một thứ đẹp đẽ, một mảnh nghệ thuật khiến tôi nghĩ tới những sinh linh may mắn được sinh ra và chết đi giữa thiên nhiên.

Tôi nâng cái sọ lên và nàng đã mở lời với tôi. Nàng nói nàng có thể kết nối với linh hồn trẻ tuổi của tôi, rằng tôi vẫn còn ngây thơ vì thế sợi dây kết nối mạnh mẽ sẽ không bị gián đoạn bởi các cuộc đối thoại tâm tưởng. Tôi nhóm lửa, pha chút trà và chúng tôi nói chuyện trong hàng giờ liền. Chúng tôi cười, chúng tôi khóc. Đầu tiên tôi thấy rất buồn, nhưng sau đó thì lại ngập tràn năng lượng. Kể từ thời khắc đó, chúng tôi trở thành một.

Mạng internet ngày nay đầy rẫy những kẻ lập dị…Yêu cầu kỳ cục nhật mà anh nhận được kể từ khi clip của anh trở nên nổi tiếng là gì?

Khi bạn sống giữa thiên nhiên, bạn có đủ không gian để những linh hồn đi vòng quanh và đủ thời gian để nghe những gì chúng nói cho bạn. Tôi thường chơi nhạc như thế ở nhà cả ngày. Một lần kia tôi đi tới thăm Izarne Villaverde, người mang theo một cái camera và quay cảnh tôi đang chơi nhạc.

Tôi pha trà và tồi trong nửa tiếng chúng tôi thu âm xong “Vurro’s Boogie”, một bản ngẫu hứng trên 12 thanh nhạc. Trong vài ngày sau tôi nhận được những tin tức đáng kinh ngạc: mình sẽ du lịch khắp thế giới để chơi nhạc.

Điều đó thật quá sức, tôi khóc cười vì cuộc đời này quá đỗi bất ngờ như một câu chuyện cổ tích vậy.  Tôi còn chưa đọc hết những tin nhắn, tín hiệu điện thoại của tôi kém quá. Tôi ước mình có thể trả lời tất cả, nhưng khi bạn muốn có thời gian cho bản thân, thì sáng tạo phải đặt lên đầu và điện thoại đặt ở đằng sau.

Dù gì thì tôi cũng muốn gửi tới những người đã nghe nhạc của tôi một cái ôm thật lớn và tôi muốn gặp tất cả tại concert và chia sẻ mọi thứ.

 

 

Vurro mới chỉ được biết tới gần đây trên internet và giờ anh đi biểu diễn tại Mỹ và sắp tới là châu Á, châu Âu. Anh có từng nghĩ cả thế giới sẽ yêu quý Vurro nhanh như thế này không?

Chỉ vài ngày sau khi đăng tải video, tôi có một buổi trình diễn khắp thế giới, xuất hiện trên tivi, radio, phỏng vấn, có người gửi email muốn chia sẻ âm nhạc của tôi. Một lần đến quán bar gần làng, tôi gọi trà và viết thư cho mọi người từ Việt Nam, Nhật Bản, Trung Quốc, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Thuỵ Điển, Ý, Thuỵ Sĩ, Hà Lan, Canada, Mỹ và nhiều nhiều nữa và tôi nói “Tôi sẽ tới đó!”. Trước đây tôi chỉ có một mình, giờ tôi có rất nhiều người bạn tốt.

Du lịch với nhạc cụ như thế này có khó không? Anh có gặp vấn đề gì với việc mang cái sọ bò trên máy bay không?

Buổi biểu diễn đầu tiên của tôi là tại Tây Ban Nha, đi trên chiếc xe tải riêng vì thế mọi thứ diễn ra suôn sẻ. Khi tôi tới sân bay, nhân viên an ninh nói rằng chiếc đầu lâu bị cấm, vì nó có thể truyền nhiễm bệnh tật. Tôi nói tôi đã đội nó lâu lắm rồi và tôi chẳng sao cả, nhưng họ không thèm tin. May là tôi có làm một cái mũ bằng nhựa và tôi dùng nó để du lịch bằng máy bay.

Đồ nghề còn lại là một cái đàn dương cầm, một đàn organ, một cục pin. Tôi cũng có thể chơi với nhạc cụ điện tử và có một bộ phơ (effects pedals) chuyên dùng cho các bài hát có chất psychedelic.

Điều gì anh nghĩ sẽ làm nên một buổi trình diễn thành công?

Một vài phút trước khi lên sân khấu, tôi đội chiếc đầu lâu, chuông và trở thành Vurro. Tôi không còn nghĩ, tôi không còn nhớ, không còn thấy gì nữa. Ai đó sẽ dắt tôi lên sân khấu, rồi chạm vào vai tôi nhắc rằng tôi sẽ chơi trong hơn một giờ nữa. Sau đó tôi sẽ không dừng lại cho tới khi chơi hết khoảng hơn 20 bài mình đã chuẩn bị. Có thể chụp ảnh với bất kỳ ai nếu họ thích. Khi tôi trở lại với cánh gà, tôi mới hoàn hồn: “Chuyện quái quỷ gì vừa xảy ra vậy?”

Chương trình điên rồ nhất mà anh từng chơi là gì?

Khi tôi trở về nhà sau mỗi concert, ngay lập tức tôi bắt tay vào chơi tiếp, cải thiện các ca khúc và viết thêm bài hát mới. Điều này mới chỉ bắt đầu, vì thế, những concert tuyệt vời nhất thường là những chương trình gần đây nhất.

Cảm ơn bạn rất nhiều, gửi bạn một cái ôm thật chặt. Tôi sẽ tiếp tục đếm ngược ngày tôi được gặp các bạn, những con người tuyệt vời từ Việt Nam!

Chúng tôi cũng rất mong đợi được gặp anh, Vurro!